Tác giả:Ray Dalio
Biên dịch: Bruce
Chúc mọi người Giáng sinh vui vẻ (ngay cả khi bạn không theo Cơ đốc giáo)!
Hôm qua vừa là ngày lễ Giáng sinh. Khi tận hưởng thời gian gia đình ba thế hệ, tôi không khỏi suy nghĩ về những điểm sau. Những suy ngẫm này tập trung vào: tầm quan trọng của nguyên tắc như một tài sản cốt lõi, việc xác định các ngoại ứng tích cực và tiêu cực (thiện và ác), và sự "sa ngã" do thất thoát vốn xã hội (Social Capital).
I. Nguyên tắc: Tài sản vô hình cốt lõi nhất
Theo tôi, tài sản quan trọng nhất trong cuộc sống không gì khác ngoài một bộ "nguyên tắc" xuất sắc, bởi vì chúng cấu thành nên thuật toán cơ bản (Underlying Algorithms) cho quyết định của cá nhân. Nguyên tắc định hình hàm tiện ích (Utility Function) và con đường thực hiện của chúng ta. Nguyên tắc cơ bản nhất liên quan đến thứ tự giá trị của chúng ta, thậm chí quyết định sở thích trong các tình huống trò chơi cực đoan (tức là những niềm tin mà chúng ta sẵn sàng sống chết vì nó).
Dựa trên điều này, tôi đã tiến hành kiểm tra và suy ngẫm sau:
-
Các quy tắc ứng xử hiện hành của chúng ta tương thích như thế nào với giáo lý của Cơ đốc giáo và các tôn giáo khác?
-
Chúng ta có những nguyên tắc đồng thuận chung hay sẽ rơi vào "trò chơi tổng bằng không" do xung đột nguyên tắc?
-
Những nguyên tắc phổ quát nào có thể được chia sẻ như hàng hóa công cộng (Public Goods) cho toàn nhân loại?
-
Nguồn cung cấp (Source) của những nguyên tắc này ở đâu?
-
Trong quá trình tiến hóa của văn minh, những nguyên tắc này đã trải qua sự tiến hóa đường dẫn (Path Evolution) như thế nào?
Từ góc độ lịch sử, kể từ khi xã hội loài người hình thành, các nền văn minh khu vực trong môi trường sống tương đối khép kín đã phát triển các nguyên tắc và tôn giáo riêng. Mặc dù môi trường địa lý khác nhau, nhưng nhu cầu cốt lõi (Demand) của mọi xã hội là hoàn toàn thống nhất: đó là cần một hệ thống thể chế phi chính thức (Informal Institutions) ràng buộc hành vi cá nhân để giảm chi phí giao dịch (Transaction Costs), đạt được sự phối hợp xã hội. Những chuẩn mực này được mã hóa vào "kinh điển". Nói cách khác, nguồn gốc của tôn giáo là cung cấp cơ chế khuyến khích cho quản trị xã hội, hướng dẫn hành vi cá nhân hội tụ về hướng tối ưu tập thể.
Đại đa số tôn giáo: dù là những tín ngưỡng siêu việt hay như tư tưởng Nho giáo tập trung vào đạo đức hiện thế, đều là hỗn hợp khế ước gồm hai phần:
-
Hướng dẫn quản trị xã hội: nhằm mục đích nâng cao phúc lợi tổng thể xã hội;
-
Giả định siêu nhiên (Superstitions): Hệ thống niềm tin vượt ra ngoài chứng thực logic.
Những giả định siêu nhiên này (như trinh nữ sinh con, chết đi sống lại) nếu giải thích theo nghĩa đen, thường thiếu bằng chứng thực nghiệm. Nhưng nếu xem chúng như ẩn dụ (Metaphors), thì chúng thể hiện tính đồng cấu xuyên văn hóa. Ngược lại, các nguyên tắc phi siêu nhiên về "sự hợp tác xã hội" trong các tôn giáo lớn lại giống nhau một cách đáng kinh ngạc. Nếu chúng ta chỉ chú ý đến hình thức rườm rà mà bỏ qua những nguyên tắc khuyến khích cốt lõi này, ngày lễ tôn giáo sẽ trở thành biểu tượng tiêu dùng nghèo nàn về ý nghĩa.
Mặc dù tôi không phải là tín đồ do thiếu niềm tin vào sức mạnh siêu nhiên (tôi không có xu hướng chấp nhận các giả định tiên nghiệm chưa được xem xét thận trọng), nhưng tôi đánh giá cao trí tuệ tiến hóa ẩn chứa trong tôn giáo. Ví dụ, "yêu người như chính mình" và "nghiệp quả (Karma)" trong lý thuyết trò chơi thực chất thể hiện chủ nghĩa vị tha có đi có lại (Reciprocal Altruism).
Xét từ góc độ thiết kế cơ chế (Mechanism Design), khi một cá nhân trong tương tác áp dụng chiến lược "cho đi nhiều hơn nhận lại", sẽ tạo ra sự gia tăng giá trị (Value-added) rất cao: chi phí của người giúp đỡ thường thấp hơn nhiều so với lợi ích biên của người được giúp. Sự chồng chất của các ngoại ứng tích cực này tạo ra "mối quan hệ đôi bên cùng có lợi" phi tổng bằng không, làm tăng đáng kể sản lượng tổng thể và phúc lợi xã hội.
Đối với tôi, "tính tinh thần (Spirituality)" là khi cá nhân nhận thức được mình là một phần của hệ thống tổng thể, và có xu hướng theo đuổi sự tối ưu hệ thống (System Optimization) thay vì tối ưu cục bộ (tức là chủ nghĩa vị kỷ cực đoan với cái giá hy sinh lợi ích tổng thể). Đây không chỉ là yêu cầu đạo đức, mà còn là logic vận hành hiệu quả. Đáng tiếc là sự đồng thuận giá trị về thiện ác này trong xã hội ngày nay đang xảy ra sự giảm sút tín nhiệm nghiêm trọng.
Tất nhiên, tôi không chủ trương hòa bình tuyệt đối. Khi liên quan đến các xung đột không thể điều hòa ở cấp độ sinh tồn, đấu tranh là một ràng buộc bên ngoài cần thiết. Nhưng nguyên tắc tôi đề xuất là: đừng tiêu hao vô ích (Deadweight Loss) cho các giả định siêu nhiên hoặc những việc vặt vãnh biên, đồng thời tuyệt đối không được làm mờ đi việc xác định cơ bản về ngoại ứng tích cực và tiêu cực (thiện và ác).
II. Xác định Thiện Ác và Thuộc tính Đạo đức của Vốn Nhân lực
Thiện và ác rốt cuộc là gì?
Trong ngữ cảnh hiện đại, mọi người thường nhầm lẫn khi đơn giản hóa "thiện ác" thành "sự tăng giảm lợi ích cá nhân". Từ góc độ kinh tế học, "thiện" là hành vi có thể tối đa hóa tổng utility của xã hội (ngoại ứng tích cực), còn "ác" là hành vi làm tổn hại lợi ích tổng thể của hệ thống (ngoại ứng tiêu cực).
Việc đánh giá tính cách là sự mở rộng của logic này. Nhân cách tốt (Good Character) là một tài sản xu hướng tâm lý có thể cam kết và đạt được lợi ích tập thể tối đa; còn nhân cách xấu là do điểm yếu hoặc hành vi lệch lạc dẫn đến tổn hại phúc lợi xã hội.
Tôi tin chắc rằng, tồn tại một mô hình hành vi có thể thực hiện cải thiện Pareto (Pareto Improvement) cho cả cá nhân và xã hội. Mặc dù hệ thống ngôn ngữ tôn giáo khác nhau, nhưng sự tôn vinh các phẩm chất như "dũng cảm", "chính trực", "tiết chế" là sự đồng thuận toàn cầu, bởi vì chúng là những giao thức cần thiết duy trì sự vận hành của một xã hội phức tạp.
III. Tình trạng Xã hội đang trong "Quỹ đạo Đi xuống"
Cá nhân tôi cho rằng, chúng ta đang ở trong một quá trình "sa ngã" theo nghĩa bóng. Điều này có nghĩa là đa số thành viên xã hội đã đánh mất điểm neo về sự đồng thuận thiện ác, và sự thất thoát đồng thuận này sẽ khiến xã hội phải trả giá cực kỳ đắt đỏ (Hellacious Price).
Cụ thể hơn, sự đồng thuận về khế ước xã hội của chúng ta đang tan rã. Nguyên tắc thống trị hiện tại đã được đơn giản hóa thành việc tối đa hóa lợi ích cá nhân thuần túy (Self-interest Maximization): tức là sự cướp đoạt tuyệt đối tiền bạc và quyền lực. Sự trôi dạt giá trị này được thể hiện rõ nét trong các sản phẩm văn hóa: chúng ta thiếu những hình mẫu có sức kêu gọi đạo đức.
Khi hành vi xấu xa được đóng gói thành lối tắt đến thành công, khi trẻ nhỏ lớn lên trong môi trường thiếu "khuôn mẫu khuyến khích" đúng đắn, hậu quả sẽ là thảm khốc. Ma túy, bạo lực, tự sát cũng như khoảng cách giàu nghèo (Opportunities Gap) ngày càng mở rộng, vừa là triệu chứng, vừa là nguyên nhân dẫn đến sự sụp đổ các nguyên tắc xã hội.
Trớ trêu thay, nhiều tín đồ trong lịch sử đã từ bỏ các nguyên tắc hợp tác trong giáo lý vì tranh giành quyền giải thích siêu nhiên hoặc lợi ích cá nhân. Do sự trái ngược giữa lời nói và việc làm (Moral Hazard) này, trong khi vứt bỏ mê tín tôn giáo, mọi người cũng đã tính toán sai lầm khi thanh lý những chuẩn mực xã hội có lợi, dẫn đến khoảng trống thể chế.
Tổng kết
Mặc dù công nghệ và năng suất đã đạt được tăng trưởng theo cấp số nhân, nhưng tôi cho rằng, công nghệ chỉ là đòn bẩy, nó vừa có thể khuếch đại phúc lợi, cũng có thể khuếch đại sự phá hủy. Lịch sử chứng minh, đổi mới công nghệ đã không thể loại bỏ xung đột.
Tin tốt (The good news) là: bởi vì bộ công cụ công nghệ hiện có của chúng ta cực kỳ mạnh mẽ, chỉ cần chúng ta có thể xây dựng lại một hệ thống nguyên tắc lành mạnh về "cùng có lợi" (Rulebook), chúng ta có khả năng giải quyết mọi cuộc khủng hoảng hệ thống.







