Tác giả | Cộng đồng Tài năng
Vào ngày Trường Tân lên sàn, tổng giá trị vốn hóa của các công ty niêm yết A-share ở Hợp Phì tăng vọt từ 1.27 nghìn tỷ lên hơn 4.55 nghìn tỷ nhân dân tệ. Xếp hạng thành phố từ vị trí thứ 19 cả nước nhảy vọt lên vị trí thứ 4, chỉ sau Bắc Kinh, Thâm Quyến và Thượng Hải.
Thành phố lớn thứ tư về vốn hóa A-share, chỉ còn Bắc, Thượng, Thâm đứng trước.
Đây không phải lần đầu Hợp Phì xuất hiện trên trang đầu thị trường vốn. Jingdongfang năm 2008, NIO năm 2020, mỗi lần đều không phải sớm, mỗi lần đều hành động khi người khác còn do dự.
Nhưng ý nghĩa lần này khác. Quy mô của Trường Tân quá lớn - vốn hóa 3 nghìn tỷ, lợi nhuận trên sổ sách của vốn nhà nước Hợp Phì vượt quá 1 nghìn tỷ. Con số này gần bằng ba phần tư GDP năm 2025 của Hợp Phì. Một tỉnh lỵ miền Trung, bằng một khoản đầu tư cổ phần, kiếm được một khối lượng tương đương một tỉnh.
Nửa đầu năm 2026, GDP của Hợp Phì đạt 707.3 tỷ nhân dân tệ, tăng trưởng 6.8%, đứng đầu về tốc độ tăng trưởng trong số các thành phố có GDP nghìn tỷ. Giá trị gia tăng công nghiệp quy mô lớn tăng 25.6%, trong đó ngành công nghiệp điện tử thông tin tăng cao tới 92.5%.
Thành phố lớn thứ tư về vốn hóa A-share, tốc độ tăng trưởng GDP đứng đầu trong các thành phố nghìn tỷ. Thứ hạng của Hợp Phì đang thay đổi.
Bên ngoài gọi đây là "đánh cược". Hợp Phì tự gọi, đây là "đầu tư công nghiệp".
Khác biệt giữa đánh cược và đầu tư công nghiệp là gì? Đánh cược là đặt lớn nhỏ, đầu tư công nghiệp là tính toán sổ sách. Hợp Phì tính, là một cuốn sổ kéo dài hàng chục năm.
Hợp Phì đầu tư không phải vào doanh nghiệp, mà vào khoảng trống của chuỗi công nghiệp
Năm 2008, Hợp Phì quyết định thu hút dây chuyền thế hệ 6 của Jingdongfang. Tổng đầu tư dự án 17.5 tỷ nhân dân tệ, tương đương hơn 50% thu nhập tài chính địa phương của Hợp Phì năm đó. Khi đó Hợp Phì còn đang quy hoạch tàu điện ngầm, số tiền này đầu tư vào, tàu điện ngầm phải dừng.
Tại sao dám? Vì khi đó Hợp Phì đã là cơ sở sản xuất đồ gia dụng lớn của cả nước, Midea, Gree, Haier đều đặt nhà máy ở Hợp Phì. Nhưng linh kiện cốt lõi nhất của đồ gia dụng - tấm nền tinh thể lỏng, hoàn toàn phụ thuộc nhập khẩu. "Thiếu màn hình" nghĩa là phần lợi nhuận lớn của toàn bộ ngành công nghiệp đồ gia dụng bị người khác lấy đi.
Cuốn sổ Hợp Phì tính không phải "Jingdongfang có kiếm được tiền không", mà là "nếu Hợp Phì không có tấm nền, ngành công nghiệp đồ gia dụng còn giữ được không".
Cuốn sổ này tính đúng. Ba dây chuyền sản xuất của Jingdongfang tích lũy đầu tư hơn nghìn tỷ, Hợp Phì trở thành trung tâm ngành công nghiệp hiển thị mới toàn cầu. Quan trọng hơn, Jingdongfang mang đến một chuỗi công nghiệp hiển thị hoàn chỉnh - các doanh nghiệp hỗ trợ như Rainbow Shares, Sanlipu lần lượt đặt trụ sở.
Logic tương tự, áp dụng cho Trường Tân năm 2016. Hợp Phì khi đó đã là trung tâm tấm nền, nhưng chip điều khiển tấm nền, chip lưu trữ hoàn toàn phụ thuộc nhập khẩu. "Thiếu chip" và "thiếu màn hình" giống nhau, đều là then chốt của chuỗi công nghiệp.
Giai đoạn 1 của Trường Tân đầu tư 18 tỷ nhân dân tệ, Đầu tư Công nghiệp Hợp Phì góp 14.4 tỷ, chiếm 80%. Mười năm sau đó, Trường Tân tích lũy lỗ 36.65 tỷ nhân dân tệ. Hợp Phì không rút, cuối năm 2024 khi các nhà đầu tư khác rút, Hợp Phì còn chủ động bỏ ra gần 2 tỷ tiếp nhận cổ phần cũ.
Năm 2020 đầu tư NIO, tính toán còn thẳng thắn hơn. Hợp Phì khi đó đã là thành phố "chip - màn hình", nhưng khâu xe hơi thiếu một doanh nghiệp đầu ngành. NIO thiếu tiền, Hợp Phì thiếu một nhà máy sản xuất xe nguyên chiếc năng lượng mới, đôi bên cùng có nhu cầu. 7 tỷ vào, trụ sở Trung Quốc của NIO đặt tại Hợp Phì. Năm năm sau, sản lượng xe năng lượng mới của Hợp Phì đạt 1.371 triệu chiếc, đứng đầu cả nước.
Ba lần đầu tư, đều đầu tư vào khoảng trống chuỗi công nghiệp. Jingdongfang bổ sung "màn hình", Trường Tân bổ sung "chip", NIO bổ sung "xe". Hợp Phì không đánh cược doanh nghiệp nào chạy ra, mà tính toán "nếu ngành công nghiệp này không ở Hợp Phì, ngành công nghiệp hiện có của Hợp Phì còn sống được không".
Một báo cáo của một viện sĩ, thay đổi cuộc đời một thanh niên 9x
Câu chuyện của Quốc Nghi Lượng Tử không giống ba cái trước. Nó không phải do Hợp Phì thu hút, nó sinh ra ở Hợp Phì.
Năm 2010, học sinh lớp thiếu niên Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc Hạ Vũ nghe một báo cáo. Người báo cáo là người hướng dẫn của anh, Viện sĩ Viện Khoa học Trung Quốc Đỗ Giang Phong. Đỗ Giang Phong kể một trải nghiệm: đội ngũ năm đó cần mua một máy quang phổ cộng hưởng từ điện tử, công ty nước ngoài ban đầu báo giá 6 triệu nhân dân tệ, khi vay mượn đủ tiền, đối phương tự ý tăng giá lên 10 triệu, lý do là "sản phẩm của tôi tốt nhất, giá cũng phải tốt nhất".
Năm đó Hạ Vũ 17 tuổi. Ngày hôm sau anh tìm Đỗ Giang Phong, nói muốn làm thiết bị khoa học quốc sản. Sau đó anh vào phòng thí nghiệm của Đỗ Giang Phong, bắt đầu lắp đặt thiết bị đo lường chính xác lượng tử.
Năm 2016, Hạ Vũ 24 tuổi cùng Đỗ Giang Phong, Vinh Tinh cùng sáng lập Quốc Nghi Lượng Tử. Giai đoạn đầu khởi nghiệp, Đỗ Giang Phong cho mượn một văn phòng 14 mét vuông. Ban ngày gặp khách hàng, ban đêm viết code là chuyện thường.
Năm 2018, Quốc Nghi Lượng Tử ra mắt máy quang phổ cộng hưởng từ điện tử dải X thương mại quốc sản đầu tiên. Chính xác là loại thiết bị mà Đỗ Giang Phong bị kẹt cổ năm đó.
Tháng 4 năm 2025, cách IPO chỉ một bước, Đỗ Giang Phong theo yêu cầu của tổ chức, thông qua sở giao dịch tài sản công khai niêm yết chuyển nhượng toàn bộ cổ phần nắm giữ. Người hướng dẫn rút lui, Hạ Vũ và Vinh Tinh trở thành người kiểm soát thực tế.
Ngày 11 tháng 8 năm 2026, Hạ Vũ 34 tuổi đánh chiêng lên sàn Khoa Sáng. Cậu thiếu niên năm đó ngồi không yên tại buổi báo cáo, dùng mười năm hoàn thành lời hứa "vì nước chế tạo thiết bị".
Quốc Nghi Lượng Tử đến nay vẫn chưa có lợi nhuận, năm 2025 lỗ ròng thuộc công ty mẹ 57.972 triệu nhân dân tệ. Nhưng thị trường cho nó vốn hóa 44 tỷ - mua là sự chắc chắn của việc "thay thế thiết bị khoa học cao cấp quốc sản".
Mặt sau của lợi nhuận nghìn tỷ, là sức định lực "không đổi tần số"
Bên ngoài gọi Hợp Phì là thành phố đầu tư mạo hiểm giỏi nhất. Nhưng Hợp Phì làm hoàn toàn không phải đầu tư mạo hiểm.
Chu kỳ đầu tư mạo hiểm là ba đến năm năm, theo đuổi lợi nhuận cao. Chu kỳ của Hợp Phì là mười năm trở lên, theo đuổi là chuỗi công nghiệp từ không đến có.
Vốn nhà nước Hợp Phì nắm giữ khoảng 33.1% cổ phần Trường Tân, tương ứng vốn hóa vượt 1 nghìn tỷ. Con số này rất ấn tượng, nhưng có ba điều kiện tiên quyết phải nói rõ.
Thứ nhất, số tiền này hiện vẫn là lợi nhuận trên sổ sách. Trường Tân đang trong thời gian khóa 36 tháng, việc giảm sở hữu thực tế cần thực hiện từng bước. 1 nghìn tỷ là "giàu có trên giấy", không phải tiền mặt.
Thứ hai, Hợp Phì có thể bỏ ra số tiền này, vì nó trước đó đã hoàn thành vài vòng tuần hoàn thoái vốn. Dự án Jingdongfang, vốn nhà nước Hợp Phì thông qua giảm sở hữu thị trường thứ cấp hoàn thành thoái vốn, lợi nhuận vượt 30 tỷ nhân dân tệ. Dự án NIO, khoản đầu tư 7 tỷ đầu tiên thu hồi trong vòng một năm, lãi ròng 3.5 tỷ. Số tiền thoái ra này, lại đầu tư vào Trường Tân. Điều này mới hình thành vòng tuần hoàn "đầu tư - thoái vốn - tái đầu tư".
Thứ ba, cũng là điểm dễ bị bỏ qua nhất - Hợp Phì không phải không thất bại. Dung An Động Lực, Hợp Phì Sái Uy, Tân Hạo Plasma, đều từng lỗ. Khác biệt ở chỗ, Hợp Phì không vì một lần thất bại mà thay đổi hướng đi, cũng không vì một lần thành công mà tự mãn.
Giáo sư Lý Học Nam Trường Kinh doanh Trường Giang gọi quỹ đạo đầu tư của Hợp Phì là một "đường cong học tập" - Jingdongfang giúp Hợp Phì làm quen với chu kỳ sản xuất tài sản nặng; NIO cho Hợp Phì trải nghiệm tiếp tục vốn trong thời điểm thấp của doanh nghiệp; Trường Tân đưa Hợp Phì vào vùng nước sâu bán dẫn. Mỗi bước đều tích lũy năng lực xử lý dự án công nghiệp phức tạp.
Quy hoạch công nghiệp Hợp Phì không dao động vì thay đổi chính quyền. Câu nói này nghe đơn giản, làm cực kỳ khó. Nhiệm kỳ chính quyền địa phương Trung Quốc thường là năm năm, trong khi Trường Tân từ đầu tư đến lên sàn là mười năm, ngành công nghiệp lượng tử từ bố trí đến thu hoạch kéo dài mấy chục năm. Điều này nghĩa là mỗi người lãnh đạo chủ quản đều phải tiếp tục làm việc chưa xong của người tiền nhiệm, và trong ngắn hạn không thấy thành tích.
Nửa tháng, hai lần IPO, một cái 3 nghìn tỷ, một cái 44 tỷ. Hợp Phì bị đẩy lên ánh đèn sân khấu.
Nhưng điều thực sự đáng truy vấn không phải Hợp Phì đầu tư trúng cái gì, mà là tại sao Hợp Phì có thể luôn đầu tư trúng.
Câu trả lời không nằm ở sự anh minh của một quyết định nào đó, mà ở sự vận hành của một hệ thống, Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc cung cấp nguồn công nghệ, vốn nhà nước cung cấp vốn dài hạn, tư duy chuỗi công nghiệp cung cấp hướng đầu tư, sức định lực chính trị không đổi tần số cung cấp thời gian.
Hệ thống này không phải một ngày xây dựng xong, cũng không phải một thời điểm nào đó đột nhiên xuất hiện. Nó là từ khi tiếp nhận Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc, trải qua Jingdongfang, Trường Tân, Quốc Nghi Lượng Tử, NIO, từng quyết định tích lũy ra.
Hệ thống này cũng không phải không có rủi ro. Vốn hóa của Trường Tân nếu điều chỉnh giảm, lợi nhuận nghìn tỷ chỉ là mây khói thoảng qua. Cạnh tranh xe năng lượng mới còn xa mới kết thúc, NIO có thể tiếp tục có lãi hay không vẫn là ẩn số. Ngành công nghiệp lượng tử còn cách thương mại hóa quy mô lớn một khoảng cách.
Nhưng Hợp Phì đã dùng mấy chục năm chứng minh một việc, khi một chính quyền địa phương sẵn sàng dùng thời gian đủ dài để tính một cuốn sổ, con số trên sổ sách của nó, tính khác với người khác.








