Trong "thế giới hoang dã" của tiền mã hóa, "nhà sáng lập thoái vốn rời đi" và "dự án cắt lỗ nhà đầu tư" đã trở thành những hành vi cướp đoạt lợi ích trắng trợn, trở thành căn bệnh mãn tính trói buộc sự phát triển của Web3. Do đó, "mô hình kinh tế token" thường bị xem như bộ tăng tốc của cải cho đội ngũ và hòn đá thử vàng cho niềm tin của người dùng.
Tuy nhiên, khi chúng ta hướng ánh nhìn về Backpack, thấy được một bức tranh hoàn toàn khác biệt: Backpack đã chọn một con đường đầy gai góc nhắm thẳng vào điểm đau của ngành: tại thời điểm TGE (phát hành token ra công chúng), phân phối toàn bộ token thanh khoản cho người dùng, lợi nhuận của đội ngũ và nhà đầu tư hoàn toàn gắn liền với tiến trình IPO của công ty.
Hành động này của Backpack đã loại bỏ thiết kế thô sơ "VC gom cục, nhà đầu tư nhỏ lẻ trả tiền". Dù cuối cùng thành công hay không, đây vẫn là một nỗ lực đáng trân trọng trong lịch sử tiền mã hóa.
Trì hoãn sự thỏa mãn: Cuộc đối kháng chủ nghĩa dài hạn giữa đội ngũ và vốn
Trong hệ thống kinh tế token của Backpack, điều thu hút sự chú ý nhất chính là sự ràng buộc chặt chẽ đối với lợi nhuận của đội ngũ và nhà đầu tư — không có bất kỳ nhà sáng lập, lãnh đạo cấp cao, nhân viên hay nhà đầu tư mạo hiểm nào, có thể trực tiếp nhận được phân bổ token.
Theo lời của Armani Ferrante, nhà sáng lập kiêm CEO của Backpack, "tốc độ thoát ly" mà Backpack theo đuổi, chưa bao giờ là cột mốc ngắn hạn về vốn hóa thị trường đạt bao nhiêu tỷ USD, hay lượng người dùng đạt đến một con số nào đó, mà là sau khi công ty hoàn thành IPO thành công tại Mỹ.
Tất cả số token vốn dùng cho "khuyến khích đội ngũ" và "lợi tức nhà đầu tư" (37.5% tổng nguồn cung), đều được lưu trữ vào "kho bạc công ty", tức là bảng cân đối kế toán của công ty Backpack. Ngay cả sau khi IPO thành công, phần token này cũng được thiết lập thời gian khóa hoàn toàn ít nhất một năm, ngăn chặn thêm khả năng "niêm yết là thoái vốn".
Thiết kế "trì hoãn sự thỏa mãn" này là sự bảo vệ tốt nhất cho giá trị dài hạn của dự án. Trong ngành công nghiệp mã hóa, quá nhiều dự án sụp đổ đều bắt nguồn từ "chủ nghĩa thành tích" của đội ngũ và nhà đầu tư — bán tháo token quá sớm để thoái vốn, dẫn đến giá token sụp đổ, dự án mất đi sự tin tưởng của người dùng, và cuối cùng đi đến diệt vong. Cách làm của Backpack đã cắt đứt hoàn toàn con đường "thoái vốn ngắn hạn" của nội bộ, buộc đội ngũ và nhà đầu tư phải "cùng ăn cùng ở" với dự án.
Tất nhiên, IPO không phải là con đường bằng phẳng. Nhà sáng lập Backpack thừa nhận rằng, việc niêm yết có thể ở ngay trước mắt, cũng có thể còn xa vời vợi, thậm chí cuối cùng không thể thực hiện được. Nhưng dù kết quả thế nào, họ cũng sẽ dốc toàn lực. Quyết tâm "không phá không dựng" này khiến Backpack trở nên khác biệt giữa hàng loạt dự án mã hóa nôn nóng thành công, nhưng cũng giành được sự tin tưởng của những người dùng thực sự coi trọng giá trị dài hạn.
Phân bổ token ưu tiên người dùng: Dùng khuyến khích để châm ngòi động cơ tăng trưởng
Trong mô hình kinh tế token của Backpack, toàn bộ token thanh khoản được phân phối hoàn toàn cho người dùng. Theo quan điểm của Backpack, người dùng mới là động lực cốt lõi thúc đẩy sự phát triển của dự án, do đó token nên trở thành nhiên liệu khuyến khích người dùng tham gia, thúc đẩy sản phẩm phát triển.
· Tổng nguồn cung 1 tỷ token, TGE trực tiếp giải phóng 25% cho cộng đồng: Trong đó, người nắm giữ điểm (points) chiếm 24%, người nắm giữ Mad Lads chiếm 1%.
· Trước khi IPO, mở khóa (37.5%) thông qua các cột mốc sản phẩm then chốt. Mỗi lần mở rộng thị trường, mỗi sản phẩm mới ra mắt, đều là một cơ hội dùng token để khuyến khích người dùng, và sẽ kích hoạt mở khóa token tương ứng. Thiết kế này thông qua mô hình mở khóa token có thể dự đoán, liên tục thu hút người dùng mới tham gia và mở rộng quy mô cộng đồng.
Quan trọng hơn, theo mô tả của Armani Ferrante, Backpack đã thiết lập các điều kiện ràng buộc nghiêm ngặt cho việc mở khóa token: giá trị sinh thái mới tăng thêm do việc mở khóa token mang lại, phải luôn lớn hơn hiệu ứng pha loãng mà nó gây ra cho giá token.
Thiết kế này, vừa đảm bảo lợi ích cốt lõi của người dùng, cũng đảm bảo giá trị dài hạn của dự án sẽ không bị pha loãng bởi hành vi mở khóa ngắn hạn, biến khuyến khích token thực sự trở thành chất xúc tác thúc đẩy tăng trưởng nền tảng, đạt được sự ba bên cùng thắng: "người dùng hưởng lợi, hệ sinh thái tăng giá trị, dự án trưởng thành".
Dưới sự tuân thủ: Chậm chính là nhanh
Ngoài sự đổi mới trong phân bổ token, điểm khác biệt khác của Backpack nằm ở sự theo đuổi tính tuân thủ. Điều này tạo nên sự tương phản rõ rệt với logic phổ biến trong ngành: "mở rộng trước, tuân thủ sau", "trọng quy mô, khinh tuân thủ".
Theo tiết lộ của Armani Ferrante, "Backpack hiện chỉ phục vụ khoảng 48% khu vực toàn cầu. Đằng sau sự mở rộng có vẻ chậm chạp này là sự theo đuổi tính tuân thủ."
Lựa chọn chiến lược này trong ngắn hạn có thể bỏ lỡ cơ hội thị trường, nhưng từ góc độ phát triển dài hạn, lại là chìa khóa để xây dựng rào cản tin cậy.
Hiện tại, định vị hiện tại của Backpack là một sàn giao dịch mã hóa tuân thủ, cung cấp dịch vụ giao dịch spot, phái sinh và cho vay tiền mã hóa, nhưng nó không hài lòng với việc chỉ là một sàn giao dịch tiền mã hóa thuần túy, mà cam kết xây dựng một nền tảng tuân thủ kết hợp dịch vụ tài sản mã hóa và tài chính truyền thống (TradFi). Để đạt được mục tiêu này, đội ngũ đang triển khai đường ray ngân hàng trên phạm vi toàn cầu, còn có kế hoạch trong tương lai dần dần ra mắt các dịch vụ đa dạng như sản phẩm chứng khoán. Vào tháng 1, Backpack còn ra mắt sản phẩm danh mục đầu tư dự đoán thống nhất áp dụng ký quỹ chéo và thế chấp chéo.
Góc nhìn thị trường: Làm thế nào để nhìn nhận FDV của Backpack?
Thái độ của thị trường đối với Backpack cũng phản ánh mặt khác về sự tranh cãi và tiềm năng của mô hình này.
Theo Axios dẫn nguồn tin am hiểu, Backpack đang đàm phán các điều khoản gọi vốn mới, định giá trước gọi vốn đã đạt 10 tỷ USD.
Trong khi đó, trên thị trường dự đoán Polymarket, kỳ vọng của thị trường đối với token Backpack lại thể hiện sự biến động rõ rệt: thị trường đặt cược xác suất FDV của token Backpack vượt quá 10 tỷ USD trong một ngày sau khi lên sàn là 21%, trong khi vào tháng 11 năm 2025, xác suất này từng đạt trên 80%. Tất nhiên sự biến động này, phần lớn bắt nguồn từ sự không chắc chắn của chính thị trường mã hóa, cũng phản ánh thái độ thận trọng của thị trường đối với mô hình "lợi nhuận gắn với IPO".
Tóm tắt
Khi token trở thành công cụ thoái vốn của các dự án, khi người dùng trở thành đối tượng bị cắt lỗ, ngành công nghiệp mã hóa đã đánh mất lý tưởng ban đầu của nó. Và việc phân bổ token của Backpack thực chất là tách biệt về mặt vật lý giữa khuyến khích cổ phần Web2 và hiệu utility token Web3.
· Đối với đội ngũ: Lối thoát duy nhất là làm sản phẩm mạnh hơn, tuân thủ hơn, cho đến khi IPO. Nếu công ty thất bại giữa chừng, hoặc không thể niêm yết, cổ phần trong tay đội ngũ sẽ không có giá trị, không có khả năng thoái vốn nào.
· Đối với cộng đồng: Họ không còn là lối thoát thanh khoản cho VC. Token là phần thưởng thuần túy cho người dùng và công cụ hệ sinh thái, chứ không phải là máy rút tiền của đội ngũ.
Lựa chọn của Backpack là dùng sự tuân thủ, minh bạch, chủ nghĩa dài hạn, để định nghĩa lại logic giá trị của dự án mã hóa, cho chúng ta thấy một khả năng khác của ngành Web3.
Như lời Armani Ferrante nói: "Hoặc là làm thật lớn, hoặc là về nhà" (We either go big, or we go home). Câu nói này, không chỉ là tuyên ngôn của đội ngũ Backpack, mà còn là một câu hỏi bắt buộc phải trả lời của toàn ngành Web3: Chúng ta tiếp tục ăn mừng trong bong bóng đầu cơ, vắt kiệt sự tin tưởng và tương lai của ngành; hay là như Backpack, chọn con đường khó khăn hơn, chậm hơn, nhưng đầy hy vọng hơn, dùng chủ nghĩa dài hạn để tái cấu trúc hệ sinh thái ngành?
Tất nhiên, IPO không phải dễ dàng, và con đường thì đầy chông gai, đặc biệt trong ngành mã hóa, phải đối mặt với nhiều thách thức như quản lý, thị trường, cạnh tranh, v.v..., bất ngờ và sự không chắc chắn có mặt khắp nơi.






